Jaspal – Sự phá vỡ cái tôi được thừa hưởng

“Cuộc đời chúng ta không hoàn toàn thuộc về riêng mình. Từ khi còn trong bụng mẹ cho đến lúc trở về với cát bụi, chúng ta luôn gắn kết với người khác — cả những người thuộc về quá khứ lẫn hiện tại. Và qua từng điều sai trái cũng như từng lòng tốt ta trao đi, chúng ta đang khai sinh nên tương lai của chính mình.” – Sonmi 451, Cloud Atlas.

Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả mọi người trên thế giới này có thể sống hài hòa với chính mình và chạm tới phiên bản cao nhất của bản thân? Và nếu điều đó là có thể, chúng ta sẽ giúp tạo ra sự chuyển hóa ấy bằng cách nào?

Câu chuyện của Jaspal

Jaspal lớn lên trong một gia đình truyền thống và đi theo con đường mà nhiều đứa trẻ được dạy phải bước đi. Giống như nhiều gia đình chịu ảnh hưởng bởi những giá trị quen thuộc của xã hội, giáo dục và sự ổn định luôn được xem trọng. Anh được định hướng theo toán học và con đường đại học — những lựa chọn dường như đáng kính trọng và an toàn.

Thế nhưng, hai năm sau, một điều gì đó bên trong anh bắt đầu cất tiếng gọi về một hướng đi khác — hướng về văn học Anh và một cuộc sống gần gũi hơn với trái tim mình.

Từ thời điểm ấy trở đi, phần lớn cuộc đời anh trở thành một cuộc giằng co lặng lẽ giữa hai tiếng nói: tiếng nói của trái tim và tiếng nói của xã hội.

Tiếng nói không được lắng nghe

Jaspal lớn lên trong một gia đình truyền thống và đi theo con đường mà nhiều đứa trẻ được dạy phải bước đi. Giống như nhiều gia đình chịu ảnh hưởng bởi những giá trị quen thuộc của xã hội, giáo dục và sự ổn định luôn được xem trọng. Anh được định hướng theo toán học và con đường đại học — những lựa chọn dường như đáng kính trọng và an toàn.

Thế nhưng, hai năm sau, một điều gì đó bên trong anh bắt đầu cất tiếng gọi về một hướng đi khác — hướng về văn học Anh và một cuộc sống gần gũi hơn với trái tim mình.

Từ thời điểm ấy trở đi, phần lớn cuộc đời anh trở thành một cuộc giằng co lặng lẽ giữa hai tiếng nói: tiếng nói của trái tim và tiếng nói của xã hội.

Những cảm xúc được nhìn thấy

Trong những năm ấy, anh dành nhiều thời gian với những người bạn có thế giới sống sôi động hơn — ồn ào hơn, tự tin hơn và bộc lộ bản thân nhiều hơn ra bên ngoài. Nhưng giữa tất cả âm thanh và nguồn năng lượng ấy, anh nhận ra một điều khó gọi thành lời: anh thường cảm thấy buồn sâu sắc.

Và có lẽ điều này nói lên một điều quan trọng.

Một đứa trẻ được bao quanh bởi âm nhạc náo nhiệt và những con người đầy tự tin nhưng vẫn cảm thấy xa cách với chính mình không nhất thiết có nghĩa là có điều gì đó sai với nó. Có thể đơn giản là đứa trẻ không thực sự thuộc về môi trường ấy.

Và cảm giác không thuộc về đó đã đi theo anh trong phần lớn cuộc đời mình.

Đi tìm cảm giác của sự thuộc về

Năm 2017, anh bắt đầu hành trình sự nghiệp của mình, và trong gần chín năm sau đó, anh tiếp tục tìm kiếm — không chỉ là công việc, mà còn là ý nghĩa.

Điều này không có nghĩa rằng anh thất bại về mặt nghề nghiệp. Trái lại, trong nhiều giai đoạn, anh đã đạt được những thành công đáng kể. Anh trở thành một trong những nhân viên xuất sắc tại các công ty và vươn tới những vị trí quản lý.

Theo tiêu chuẩn của xã hội, anh đã thành công.

Nhưng thành công và cảm giác thuộc về không phải lúc nào cũng là một.

Ngay cả giữa những thành tựu ấy, vẫn có một tiếng nói nhỏ hơn, lặng lẽ hơn bên trong anh không ngừng đặt câu hỏi: liệu đây có thực sự là nơi mình thuộc về hay không?

Sự dịch chuyển tạo ra ý nghĩa

Cuộc đời anh trở thành một hành trình dịch chuyển giữa những nơi chốn và những bản dạng khác nhau.

Anh chuyển từ môi trường này sang môi trường khác — sống ở nhiều vùng khác nhau của Ấn Độ, rồi Canada, và sau đó là Việt Nam. Sự nghiệp của anh được định hình không chỉ bởi những công việc anh lựa chọn mà còn bởi những câu hỏi anh luôn mang theo bên mình, cũng như những quyết định can đảm thay đổi môi trường sống mỗi khi cảm thấy được thôi thúc bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời.

Với nhiều người, sự thay đổi liên tục có thể trông giống như bất ổn.

Nhưng có lẽ với Jaspal, điều đó lại mang ý nghĩa ngược lại.

Việc thay đổi theo thời gian không có nghĩa là anh thất bại trong việc lắng nghe bản thân.

Theo một cách nào đó, điều ấy cho thấy anh đang lắng nghe mình cẩn trọng hơn rất nhiều người khác.

Có lẽ chính sự dịch chuyển ấy — từ nơi này sang nơi khác, từ một phiên bản cuộc sống sang phiên bản khác — là một phần trong điều anh hiểu như kế hoạch của Thượng Đế dành cho anh: một cuộc đời được nhào nặn bởi trải nghiệm, kiếm tìm và sự chuyển hóa.

Phá vỡ cái tôi được thừa hưởng

Jaspal từng thừa nhận rằng anh sợ thay đổi.

Nỗi sợ ấy bắt đầu từ rất sớm.

Nó gắn liền với những kỳ vọng của gia đình. Anh sợ làm những người mình yêu thương thất vọng. Nhưng theo thời gian, anh đi đến một nhận thức không dễ dàng: đôi khi việc khiến kỳ vọng của gia đình không được đáp ứng không phải là sự chối bỏ họ, mà lại có thể trở thành một cách để bảo vệ và chữa lành một điều gì đó lớn lao hơn.

Điều anh muốn nói ở đây mang một ý nghĩa rất sâu sắc.

Ý thức của một gia đình — và thậm chí của nhiều thế hệ — được hình thành từ niềm tin và hành động của từng cá nhân bên trong nó. Nếu những nỗi sợ hãi, giới hạn hay kỳ vọng được thừa hưởng không bao giờ được đặt câu hỏi, chúng sẽ tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Jaspal muốn trở thành một người có thể từ từ ngắt quãng vòng lặp ấy.

Sứ mệnh trong tương lai

Jaspal muốn góp phần chữa lành những vết thương được truyền lại qua nhiều thế hệ và thách thức những giới hạn mà con người đặt lên điều họ tin rằng mình có thể trở thành.

Những quyết định của anh được định hình bởi nhiều câu chuyện và trải nghiệm trong suốt cuộc đời mình, trong đó có việc chứng kiến những người khác sống theo kỳ vọng của gia đình trong khi lặng lẽ từ bỏ chính những đam mê của bản thân.

Một số người thành công ở bề ngoài, nhưng sâu bên trong vẫn mang theo cảm giác rằng trái tim mình chưa thực sự sống.

Những câu chuyện ấy đã để lại dấu ấn sâu đậm trong anh.

Những câu chuyện ấy nhắc anh nhớ rằng, sau tất cả, không ai hiểu chúng ta sâu sắc hơn chính bản thân mình.

Và có lẽ điều đó đã trở thành sứ mệnh của anh: Góp phần tạo nên một tương lai nơi thế hệ trẻ được khuyến khích không chỉ để thành công, mà còn để trở thành những con người tử tế, tò mò, thú vị và thật sự sống.

Một tương lai nơi những cuộc đời có ý nghĩa không được xây dựng bằng sự vâng lời mù quáng — kể cả với những người gần gũi nhất — mà bằng lòng can đảm để hiểu chính mình một cách chân thật và sống từ sự chân thật ấy.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *